Menu

  • Trang chính
  • Sản phẩm
  • Hướng dẫn mua hàng
  • Câu hỏi thường gặp
  • Tra cứu bệnh
>Bệnh chuyên khoa>Bệnh về da>Bệnh Leishmania: Triệu Chứng, Nguyên Nhân và Cách Điều Trị

Bệnh Leishmania: Triệu Chứng, Nguyên Nhân và Cách Điều Trị

Bệnh về da28 tháng 8, 2025

Leishmania là một bệnh truyền nhiễm nguy hiểm do ký sinh trùng cùng tên gây ra. Bệnh lây truyền qua vết cắn của muỗi cát và phổ biến ở các khu vực nhiệt đới và cận nhiệt đới. Bệnh có thể ảnh hưởng đến da, niêm mạc, và thậm chí là các cơ quan nội tạng, nếu không được điều trị kịp thời có thể dẫn đ...

Bài viết này sẽ cung cấp cho bạn những thông tin chi tiết về các loại bệnh do nhiễm Leishmania, nguyên nhân, triệu chứng và cách phòng ngừa hiệu quả.

Triệu chứng của bệnh Leishmania

Có ba loại bệnh do nhiễm Leishmania, mỗi loại có các triệu chứng khác nhau:

  • Leishmania da:
    • Các vết loét không đau xuất hiện trên da, ban đầu là những nốt sần nhỏ.
    • Vết loét có thể lan rộng, gây tổn thương da và để lại sẹo vĩnh viễn, thường xuất hiện ở mặt, tay và chân.
  • Leishmania niêm mạc:
    • Ảnh hưởng đến màng nhầy của mũi, miệng và cổ họng.
    • Triệu chứng bao gồm viêm loét, chảy máu và sưng tấy, có thể gây biến dạng khuôn mặt và khó thở nếu không được điều trị.
  • Leishmania nội tạng (Kala-azar):
    • Gây sốt kéo dài, sụt cân, mệt mỏi và thiếu máu.
    • Gan và lách sưng to, gây đau bụng.
    • Đây là dạng nghiêm trọng nhất, có thể gây tử vong nếu không được điều trị kịp thời.

Nguyên nhân và các yếu tố nguy cơ

Nguyên nhân chính gây bệnh Leishmania là ký sinh trùng Leishmania. Ký sinh trùng này được truyền sang người qua vết cắn của muỗi cát cái thuộc họ Phlebotomine.

  • Con đường lây truyền: Ký sinh trùng Leishmania sinh sôi bên trong muỗi cát và sẽ được truyền sang vật chủ khi muỗi đốt. Muỗi cát hoạt động mạnh nhất vào ban đêm, từ hoàng hôn đến bình minh, đặc biệt trong môi trường ẩm ướt.
  • Vật chủ truyền bệnh: Ngoài con người, vật nuôi như chó, mèo cũng có thể là vật chủ của ký sinh trùng.
  • Các con đường khác: Bệnh cũng có thể lây từ người sang người qua truyền máu hoặc sử dụng chung kim tiêm.

Các đối tượng có nguy cơ cao:

  • Người sống hoặc đi du lịch đến các khu vực nhiệt đới, cận nhiệt đới, nhất là các quốc gia ở Châu Mỹ, Trung Á, Lưu vực Địa Trung Hải, Trung Đông, nguy cơ mắc bệnh sẽ cao hơn. Các yếu tố môi trường và khí hậu cũng có ảnh hưởng lớn đến sự lây lan của bệnh.
  • Người sống trong các khu vực gặp phải những vấn đề như: suy dinh dưỡng, nạn đói, thiếu nguồn tài chính; di cư nhiều do đô thị hóa, các trường hợp khẩn cấp, chiến tranh, thay đổi môi trường và biến đổi khí hậu
  • Những người có hệ miễn dịch yếu có nhiều nguy cơ mắc phải bệnh do nhiễm Leishmania hơn. Những người bị HIV thường cũng bị nhiễm Leishmania. HIV cũng có khả năng ảnh hưởng đến quá trình truyền nhiễm Leishmania và làm tăng nguy cơ mắc phải Leishmania nội tạng. Cả hai tác nhân này đều tác động đến những tế bào tương tự nhau trong hệ miễn dịch.

Chẩn đoán và phòng ngừa

Chẩn đoán:

Bác sĩ sẽ chẩn đoán bệnh dựa trên lịch sử du lịch và các triệu chứng lâm sàng. Các xét nghiệm cận lâm sàng bao gồm:

  • Chọc dò tủy xương, lách hoặc hạch bạch huyết: Đây là cách tốt nhất để chẩn đoán Leishmania nội tạng.
  • Sinh thiết da: Lấy mẫu mô từ vết loét để tìm ký sinh trùng, dùng để chẩn đoán Leishmania da hoặc niêm mạc.
  • Xét nghiệm huyết thanh: Tìm kiếm dấu hiệu nhiễm trùng trong máu, hữu ích trong các trường hợp Leishmania nội tạng.

Phòng ngừa:

Hiện tại không có vaccine hoặc thuốc đặc hiệu để phòng ngừa bệnh. Cách duy nhất là tránh bị muỗi cát đốt:

  • Mặc quần áo dài: Che chắn cơ thể càng nhiều càng tốt.
  • Sử dụng thuốc chống côn trùng: Bôi lên vùng da hở và quần áo. Các sản phẩm chứa hoạt chất DEET rất hiệu quả.
  • Hạn chế ra ngoài vào ban đêm: Khoảng thời gian từ hoàng hôn đến bình minh là lúc muỗi hoạt động mạnh nhất.
  • Sử dụng màn ngủ có tẩm thuốc diệt côn trùng: Đảm bảo màn được mắc kín.
  • Dùng điều hòa hoặc quạt: Muỗi cát thường không bay được trong môi trường gió.

Điều trị bệnh Leishmania

Việc điều trị Leishmania phụ thuộc vào loại bệnh và mức độ nghiêm trọng.

  • Thuốc chống ký sinh trùng: Đây là phương pháp điều trị chính, bao gồm các loại thuốc như amphotericin B, miltefosine, và paromomycin.
  • Điều trị hỗ trợ: Bao gồm chăm sóc các vết loét da để ngăn ngừa nhiễm trùng thứ phát và giảm sẹo.
  • Điều trị phối hợp: Trong một số trường hợp, bác sĩ có thể kết hợp nhiều loại thuốc hoặc liệu pháp khác nhau để đạt hiệu quả điều trị cao nhất.

Nguồn: Tổng hợp
Lưu ý: Thông tin trong bài viết chỉ mang tính chất tham khảo. Độc giả nên tham khảo ý kiến bác sĩ, dược sĩ hoặc chuyên gia y tế để được tư vấn cụ thể và chính xác nhất.

FacebookZalo